Đọc truyện điệu ru nước mắt

     
*

*
Xem phía dẫn
Link download:
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6 - xem thông tin ebook
Duyên Anh tên thật là Vũ Mộng Long, sinh ngày 16 tháng 8 năm 1935 tại buôn bản Tường An, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Ông học tập tiểu học với trung học tập ở thái bình và Hà Nội. Là một trong những nhà văn lừng danh của miền nam trước năm 1975, Duyên Anh được nghe biết như một con người nhiều tài, lắm tật, miệng làm hại thân! Duyên Anh đam mê "tháu cáy" cùng khích tướng mạo đối thủ, nhưng lại khôn xiết cay cú lúc bị người khách "tháu cáy".

Bạn đang xem: đọc truyện điệu ru nước mắt


Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để tìm sống, ông đã làm mọi quá trình của một bạn teen hè phố, chẳng gồm nghề ngỗng nào độc nhất định. Khi thì theo một đội nhóm sơn đông mãi võ, lúc tháp tùng đoàn cải lương lưu giữ diễn đây, mai đó. Lại có lúc quảng cáo đến gánh xiếc rong, rồi giữ xe đạp điện hội chợ… sang trọng nhất là làm gia sư, dạy dỗ kèm cho con nít và dạy lũ ghita, sáo trúc cho người theo học đổ vỡ lòng nghệ thuật.
Duyên Anh làm thơ rất sớm, tới các năm cuối của những năm 50, ông bước đầu viết văn xuôi. Viết để thỏa mãn nhu cầu giấc mơ thế bút, chẳng đăng đâu cả. Mãi cho năm 1960, ông được công ty văn Trúc Sĩ mang tới diện kiến bên văn Nguyễn mạnh bạo Côn, thời điểm đó đang làm chủ bút tờ Chỉ Đạo. Bài thơ "Bà chị em Tây Ninh" - sáng sủa tác thứ nhất của ông được đăng trên tờ báo này. Một tháng sau, thêm truyện ngắn "Hoa Thiên Lý", rồi "Con sáo của em tôi" tiếp tục xuất hiện trên tờ Chỉ Đạo, với lời ra mắt bốc cho tới mây xanh của Nguyễn mạnh mẽ Côn. Ngay lập tức lập tức, ông được fan đọc đón nhận nồng nhiệt. Từng truyện được trả nhuận bút 5.000 đồng, thời đó thiết lập được hơn một cây vàng. Nguyễn to gan lớn mật Côn tỏ ra khôn xiết ưu ái, tận tình nâng đỡ Duyên Anh để chế tác của ông thường xuyên xuyên mở ra trên văn đàn. Và đó cũng là mai dong oan nghiệt cho cả hai sau này.
Đến năm 1961, lúc ông Nguyễn táo tợn Côn tránh tạp chí Chỉ Đạo thì Duyên Anh đang thành danh. Ông bước đầu tung hoành buôn bản báo sài thành với nhiều cây viết danh không giống nhau: yêu thương Sinh, Mõ Báo, Thập Nguyên, Vạn Tóc Mai, Nã Cẩu, Lệnh hồ nước Xung, Độc Ngữ… bằng một giọng văn châm chọc, rất là cay độc. Thời đó, bao gồm hai công ty văn làm báo mà bạn ta sợ hãi nhất, sẽ là Chu Tử với cây bút hiệu Kha Trấn Ác, trong mục Ao Thả Vịt với Duyên Anh. Nàn nhân của Duyên Anh chưa phải chỉ toàn là người xấu, mà đôi lúc chỉ là một trong ai đó bị ông ghét, cũng bị ông lôi lên mặt báo, "đánh" ko thương tiếc! Sự kiêu căng, miệng lưỡi cay độc của ông đã gây dị ứng cho không ít người. Một nhân vật chỉ huy chóp bu của VNCH, khi lưu vong sinh sống Mỹ đã phun tiếng cùng với ông tô Văn Lai của công tác Thúy Nga Paris rằng: "Bảo thằng Duyên Anh câm mồm nó lại".

Xem thêm: Cửa Hàng Vàng Sinh Diễn Bắc Ninh, Bảng Giá Vàng Sinh Diễn Mới Nhất Hôm Nay


Duyên Anh được xem như tay tổ trong các loại sách "xúi con nít đập lộn", với gần như cuốn tè thuyết viết về giới du đãng rất chạy khách như "Điệu ru nước mắt", "Sa mạc tuổi trẻ", "Vết thù trên sườn lưng ngựa hoang". Item của ông từng ca tụng tay các bạn Trần Đại (Đại Ca-Thay) như một kẻ giang hồ nước mã thượng. Trong một bài bác phỏng vấn, tuần báo Đời hỏi ông: nguyên nhân trong thời đại nhiễu nhương lại tôn vinh một tay du đãng, sống không tính vòng pháp luật lên tận mây xanh? Duyên Anh trả lời: "Chính vì thời đại nhiễu nhương, không có thần tượng mang lại tuổi trẻ, phải phải đi kiếm cho bọn họ một mẫu mã thần tượng. Coi ra, trằn Đại là xứng danh hơn cả".
Duyên Anh là người thẳng thắn, yêu, ghét rạch ròi. Đã quý thích ai rồi thì ông sống trọn tình, trọn nghĩa với những người đó.

Xem thêm: Mẫu Bài Văn Nói Về Nghề Nghiệp Tương Lai Của Em Bằng Tiếng Anh Siêu Hay (31 Mẫu)


Năm 1978, Duyên Anh gặp lại Nguyễn mạnh Côn trong trại cải tạo. đơn vị văn Nguyễn táo bạo Côn có thâm niên rộng 40 năm là đồ đệ của ả phát đạt nên sức mạnh rất yếu. Biến hội chứng tâm, sinh lý của một con tín đồ có quy trình "phi yến thu lâm" (đọc trại cho… lịch sự chữ "phiện, thú lắm") quá dài yêu cầu khi bị bắt buộc đề nghị cai, khung người ông bị hành hạ liên tục. Vày đó, ngơi nghỉ của ông vô cùng bê bối, khiến phần lớn trại viên khác, dù cho có thông cảm mang lại mấy cũng không thích gần gũi, phân tách sẻ, trong các số đó có Duyên Anh. Người khác chẳng sao, nhưng với Duyên Anh, Nguyễn khỏe khoắn Côn cho rằng đó là bội bạc. Các lần ông Côn nói với đa số người: "Không gồm tôi thì đã không có Duyên Anh! Tôi nhưng mà không chỉnh sửa nát ra thì truyện của chính nó ai mà thèm đọc". Cùng Duyên Anh đang phản ứng theo như đúng tính cách sang chảnh của ông: "Không có "Côn Hít" thì Duyên Anh vẫn là Duyên Anh. Ông Côn giỏi sao không trở nên một thằng thân phụ căng chú kiết nào kia thành một văn tài mà phải đợi mang đến Duyên Anh?" từ đó, cả hai nhìn nhau tuy bởi mặt, mà lại không bởi lòng. Cũng chỉ bao gồm thế, bên cạnh đó Duyên Anh ko có bất kỳ hành vi, thủ đoạn nào ác ý cùng với Nguyễn dạn dĩ Côn, như lời đồn đại đầy ác ý của những quân thù ghét Duyên Anh sau này.